Định tuyến cho router có thể thực hiện theo hai cách chính: định tuyến tĩnh (Static Routing) và định tuyến động (Dynamic Routing), trong bài viết này sẽ giới thiệu về định tuyến tĩnh, chúng ta có sơ đồ sau:
Khái niệm
Static Routing là cách định tuyến thủ công, do người quản trị trực tiếp cấu hình, router sẽ dùng bảng định tuyến này để gửi gói tin đến mạng đích.
Ưu điểm của static routing: có thể thấy rõ là nó dễ dàng triển khai, kiếm soát tốt, tiết kiệm tài nguyên, phù hợp cho các mạng nhỏ.
Khuyết điểm của static routing: Vì phải cấu hình thủ công nên nó không thể tự cập nhật khi mạng bị thay đổi, điều này sẽ dễ dẫn đến sai sót khi mạng trở nên phức tạp, không phù hợp cho các mạng lớn.
Cấu hình Static Routing trên router Cisco
Dựa theo sơ đồ ở trên ta có một mạng như sau:
Router A: kết nối với máy tính mạng 10.0.0.0/24 và kết nối với Router B qua cổng f0/1 ip 192.168.1.1
Router B: kết nối với máy tính mạng 20.0.0.0/24 và kết nối với Router A qua cổng f0/0 ip 192.168.1.2
Yêu cầu: Từ mày tính mạng 10.0.0.0 ping thông tới máy tính mạng 20.0.0.0 bắng cách routing
Cấu hình trên router A
RouterA(config)# ip route 20.0.0.0 255.255.255.0 192.168.1.2
Cấu hình trên router B
RouterB(config)# ip route 10.0.0.0 255.255.255.0 192.168.1.1
Giải thích
Qua 2 lệnh trên trên ta có thể hiểu cấu trúc lệnh như sau:
ip route [đường mạng mà ta muốn tìm đến] [subnet mask của nó] [ip của router kế tiếp]
ở đây ip của router kế tiếp hay còn gọi là next-hop
ví dụ đối với router A, nó không kết nối trực tiếp với đường mạng 20.0.0.0, cho nên để đến được mạng này, nó phải gửi gói tin thông qua router B, để router B tiếp tục truyền đến đường mạng đích.
Trong trường hợp số lượng router tăng lên và đường mạng cũng tăng, thì chúng ta cũng không cần phải route thêm các đường mạng mới, chúng ta chỉ cần biết đường mạng đích cần gửi gói tin đến và địa chỉ next-hop mà thôi

Nhận xét
Đăng nhận xét